Bộ sưu tập

Cecilia, mẫu gương đồng trinh tuyệt vời


Theo sử gia C. Erbes viết cuốn PASSIO – THƯƠNG KHÓ, trinh nữ Cecilia tử đạo khoảng năm 229-230, dưới thời hoàng đế Severo Alessandro (222-235) và quan tổng trấn Turcio Almachio trị vì thành Roma. Trước đó, trinh nữ đã đem chồng cùng em chồng là Valeriano và Tiburzio trở lại Kitô Giáo. Sau đó cả ba cùng được hồng phúc lãnh nhận triều thiên tử đạo.

1. Thánh lễ tại hang toại đạo.

Vào một đêm khuya khoảng năm 229, Đức Giáo Hoàng Urbano I (222-230) cử hành thánh lễ trong hang toại đạo (ngày nay mang tên hang toại đạo “San Calisto”) ở ngoại ô thành phố Roma cho các tín hữu Kitô hầm trú. Hiện diện trong thánh lễ có đủ hạng người thuộc mọi giai cấp: từ các phó tế đến các trinh nữ, từ các cụ già đầu bạc đến những bà mẹ gia đình, từ những người nghèo khổ cùng đinh đến những nhà quý tộc Roma. Tất cả đều trở thành MỘT trong Bí Tích RỬA TỘI và trong niềm tin vào ĐỨC GIÊSU KITÔ, Đấng Cứu Độ loài người. Trong số các trinh nữ có Cecilia, thuộc dòng quý tộc. Cecilia đính hôn với Valeriano, một thanh niên ngoại giáo cũng thuộc hàng quý tộc. Và nghi lễ thành hôn giữa đôi trai thanh gái lịch sẽ được tổ chức long trọng vào sáng ngày hôm đó.

Bài Sách Thánh đọc trong thánh lễ trích từ Phúc Âm theo thánh Matthêo, chương 25 câu 1-13. Nước Trời giống như mười trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể. Trong số đó có năm cô khờ dại và năm cô khôn ngoan. Năm cô khờ dại mang đèn mà không đem dầu theo. Còn những cô khôn ngoan đã mang đèn, lại đem dầu đầy bình. Vì chàng rể đến chậm, nên các cô thiếp đi và ngủ cả. Nửa đêm có tiếng hô to: “Kìa, chàng rể đến, hãy ra đón người”. Bấy giờ các trinh nữ đều chỗi dậy, sửa soạn đèn của mình. Những cô khờ dại nói với các cô khôn ngoan: “Các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em đã tắt cả”. Các cô khôn ngoan đáp lại: “E không đủ cho chúng em và cho các chị, các chị ra quán mà mua thì hơn”. Song khi họ đang đi mua thì chàng rể đến. Những trinh nữ đã sẵn sàng, thì theo chàng rể cùng vào tiệc cưới, và cửa đóng lại. Sau cùng, các trinh nữ kia cũng đến và nói: “Thưa Ngài, xin mở cửa cho chúng tôi”. Nhưng Người đáp lại: “Ta bảo thật các ngươi, Ta không biết các ngươi”. Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào, giờ nào.

Sau bài Phúc Âm, Đức Giáo Hoàng Urbano I giảng. Ngài nói:
“Bài Dụ ngôn nói về các trinh nữ, nhưng cũng nhắm đến mọi tâm hồn, bởi vì, giá Máu Cứu Chuộc của Đấng Cứu Thế và Ơn Thánh Rửa Tội làm cho các linh hồn lại trở nên trắng tinh như những trẻ thơ trong khi chờ đợi Đức Lang Quân đến.

” Hãy mĩm cười đi hỡi các cụ già yếu; hãy ngẩng mặt lên hỡi các vị quý tộc, những người mà mãi đến hôm qua còn chìm sâu trong bùn nhơ của ngoại giáo thối nát; hãy ngước cao hỡi các bà mẹ cùng các hiền thê và đừng nuối tiếc tuổi thơ trong trắng. Tâm hồn anh chị em không khác gì tâm hồn của các trinh nữ đang đứng bao quanh bên bàn thờ này. Tâm hồn anh chị em có cùng vẻ đẹp của các trinh nữ, khi anh chị em được tái sinh trong Phép Rửa và biết ở lại trong Đức Kitô, Chúa chúng ta. Chúa đến làm cho linh hồn rạng rỡ hơn bình minh xuất hiện trên đỉnh đồi, linh hồn mà trước đây bị nhơ nhớp và đen đủi vì các tật xấu ghê tởm nhất. Lòng thống hối rửa sạch linh hồn khỏi bợn nhơ, ý chí tẩy luyện linh hồn khỏi tỳ ố, nhưng tình yêu, tình yêu của Đấng Cứu Độ chúng ta, tình yêu đến từ Máu Thánh của Ngài sẽ trao trả lại cho anh chị em sự trinh khiết vẹn tuyền. Không phải sự trinh khiết của ngày anh chị em chào đời, nhưng là sự trinh khiết của hai vị Tổ Tông chúng ta: Adong và Evà, trước khi hai vị bị Satan cám dỗ và sa ngã phạm tội. Đó là sự trong trắng vô tội của bậc thiên thần, đó là hồng ân Chúa mặc cho Tổ Tông, trước mắt Thiên Chúa và trước mắt vũ trụ.

“Ôi thánh thiện thay sự trinh khiết của đời sống Kitô! Sự trinh khiết được tắm gội bằng Máu của Thiên Chúa, Đấng đổi mới và làm cho chúng ta trở nên trong trắng như Người Nam và Người Nữ đầu tiên được bàn tay Đấng Tạo Hóa nhào nặn nên. Đây là cuộc tái sinh trong đời sống Kitô, cuộc tái sinh báo trước cuộc sinh lại lần thứ ba trên Thiên Quốc khi chúng ta được Chúa gọi về với Ngài. Lúc đó tâm hồn chúng ta sẽ trắng tinh nhờ đức tin hoặc nhuộm đỏ vì máu đào tử đạo, đẹp đẽ như các thiên thần và xứng đáng chiêm ngưỡng cùng bước theo Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ chúng ta!

“Nhưng hôm nay, ngoài các linh hồn được tìm thấy trở lại đức trinh khiết nhờ Bí Tích Rửa Tội, tôi muốn ngỏ lời cách riêng với các linh hồn thanh khiết ẩn trong một thân xác trinh khiết với ý chí giữ nguyên vẹn đức trinh khiết. Tôi muốn nói với các trinh nữ khôn ngoan đã hiểu lời mời gọi yêu thương của Chúa chúng ta và của thánh Gioan, vị tông đồ đồng trinh, để bước theo CON CHIÊN. Đó là những người giữ mình đồng trinh vì tình yêu Thiên Chúa (Khải Huyền 14,4). Và tôi ngỏ lời với trinh nữ – anh dũng trong đức tin, đức cậy và đức mến – ngay đêm nay tìm nuôi dưỡng bằng Thịt Tinh Khiết của Ngôi Lời và kín múc sức lực nơi Máu Con Chiên như Rượu Thiên quốc để được hùng dũng trong trận chiến.

“Một trinh nữ đang có mặt giữa anh chị em đây sẽ đứng lên từ bàn thờ này để ra đi gặp gỡ một định mệnh mà tên gọi gắn liền với cái chết . Trinh nữ ra đi trong niềm tin tưởng nơi Thiên Chúa – không phải một niềm tin bình thường – nhưng là niềm tin trổi vượt, hoàn hảo, vì chẳng những tin vào sự che chở phù trợ của Thiên Chúa cho chính mình, mà còn tin cho người khác và hy vọng sẽ đem về bàn thờ này, người mà ngày mai sẽ là chồng trước mắt thế gian, nhưng lại là anh em dấu ái trước mắt Thiên Chúa. Đáng ca tụng thay đức trinh khiết trọn hảo, vì nó ban sức mạnh đến nỗi trinh nữ không sợ bị hãm hiếp, không sợ cơn giận lôi đình của chồng, không sợ sự yếu đuối của giác quan, không sợ bị đe dọa, bị thất vọng, cũng không nao núng trước nỗi sợ hãi và hầu như chắc chắn sẽ tử đạo.

“Hãy đứng lên và hãy mĩm cười với Đức Lang Quân thật của con, hỡi trinh nữ trong trắng của Đức Kitô. Con hãy ra đi gặp chàng trai nhưng đôi mắt không rời Chúa Giêsu để rồi mang chàng về đây với Ngài. Chúa Giêsu đang nhìn con và mĩm cười cùng con. Cả Đức Mẹ là Trinh Nữ cũng mĩm cười với con và các Thiên Thần đang làm triều thiên vây quanh con. Hãy đứng lên và đến kín múc nơi nguồn suối tinh khiết trước khi ra đi vác thánh giá và vinh quang của con.
“Hãy đến, hỡi hiền thê của Đức Kitô. Hãy lập lại với Ngài ca khúc diễm tình của con trước sự hiện diện của những khuôn mặt, dấu ái hơn chiếc nôi ru con ngày con chào đời và hãy mang ca khúc này theo con cho đến lúc hồn con lại hát vang lên khi bước vào Thiên Đàng, trong khi thân xác con an nghỉ trong vòng tay của Người Mẹ thật của con là Giáo Hội Tông Truyền” .. … … …

Sau thánh lễ, các tín hữu Kitô hầm trú Roma âu yếm vây quanh trinh nữ Cecilia. Trông cô thật duyên dáng mỹ miều. Cecilia có giọng nói thánh thót với nét cười và khuôn mặt của một thiên thần. Có người không cầm được nước mắt. Người khác sung sướng mĩm cười. Có người thắc mắc sao Cecilia lại chọn hôn lễ trần gian. Lại có người lo lắng không biết ông chồng ngoại giáo tương lai của Cecilia sẽ phản ứng ra sao khi khám phá ra vợ mình là một tín hữu Kitô ???

Một trinh nữ lấy làm tiếc vì Cecilia từ bỏ cuộc sống đồng trinh. Cecilia liền cất tiếng vừa trả lời bạn vừa ngụ ý giải thích cho mọi người hiểu quyết định của mình. Cô nói:

– “Bạn lầm rồi. Tôi không từ bỏ đức trinh khiết đâu. Tôi tận hiến cho Chúa thân xác cùng con tim tôi và tôi không lấy lại điều đã dâng hiến. Tôi yêu mến Chúa còn hơn yêu mến cha mẹ bà con. Nhưng tôi yêu mến những người thân đến độ không muốn thấy họ chết trước khi được Chúa gọi về. Tôi yêu Đức Giêsu, Vị Lang Quân Vĩnh Cửu của lòng tôi, hơn bất cứ người đàn ông nào khác. Nhưng tôi cũng yêu họ đến độ chọn quyết định lập gia đình để cứu linh hồn Valeriano. Chàng yêu tôi và tôi cũng yêu chàng một cách trong trắng, vẹn toàn, đến nỗi muốn chàng được cùng tôi sống trong Ánh Sáng và Chân Lý. Tôi không sợ chàng nổi giận. Tôi hy vọng Chúa giúp tôi chiến thắng chàng. Tôi hy vọng Chúa Giêsu giúp tôi đem người chồng trần gian trở về với Kitô Giáo. Nhưng nếu tôi không thuyết phục được chàng thì tôi sẽ sớm lãnh nhận triều thiên tử đạo. Nhưng không phải vậy .. Tôi trông thấy ba triều thiên từ trời rơi xuống. Hai cái giống nhau còn cái thứ ba gắn ba hạt trân châu. Hai triều thiên giống nhau lấp lánh những viên hồng ngọc. Triều thiên thứ ba có hai mặt gắn hồng ngọc và một giải băng toàn bằng bạch ngọc. Cả ba triều thiên đang đón chờ chúng tôi. Vậy xin anh chị em đừng lo sợ gì cho tôi. Uy quyền của Thiên Chúa sẽ bảo vệ tôi. Nơi thánh đường này, chúng ta lại sớm họp nhau để chào mừng những người anh em mới của chúng ta. Xin chào từ biệt trong Chúa”.
Các tín hữu Kitô ra khỏi hang toại đạo và chia tay, mỗi người đi về nhà mình. Trời vẫn còn tối. Rạng đông chỉ mới bắt đầu ló dạng …

2. Đêm tân hôn của đôi bạn Cecilia-Valeriano

Sau một ngày tưng bừng náo nhiệt của lễ cưới theo nghi thức ngoại giáo, Cecilia cùng hai nữ tỳ Kitô của mình bước vào khuê phòng. Cả ba cùng sốt sắng cầu nguyện. Để có hình Thánh Giá, Cecilia chấm ngón tay vào lọ nước rồi vạch hình Thánh Giá trên tường. Xong, hai nữ tỳ cởi tất cả những đồ trang sức lộng lẫy và mặc cho Cecilia chiếc áo giản dị bằng len trắng tinh. Mái tóc dài được thắt lại bỏ hai bên. Trông Cecilia giống như một thiếu nữ đơn sơ trong trắng ở lứa tuổi trăng tròn (trong khi nàng trạc tuổi 18-20) .. Cả ba lại quỳ gối và cùng sốt sắng đọc kinh lần nữa. Xong, Cecilia ra hiệu cho hai nữ tỳ lui gót và trở lại với hai nữ tỳ cao tuổi của gia đình Valeriano. Sau khi chuẩn bị đủ mọi nghi thức cho cô dâu tiếp đón chàng rể, cả bốn nữ tỳ lui gót. Chỉ còn lại một mình Cecilia. (Vừa khi các nữ tỳ rời phòng, Cecilia liền ra khỏi giường và đứng lên đợi Valeriano). Valeriano bước vào phòng. Chàng giang rộng đôi tay và âu yếm tiến về phía vợ. Trên khuôn mặt chàng biểu lộ tình yêu dạt dào. Cecilia mĩm cười đáp lại, nhưng không tiến lên đón tiếp Valeriano. Cecilia đứng im giữa phòng.

Valeriano kinh ngạc tột độ. Chàng tức khắc nổi giận vì tưởng rằng các nữ tỳ đã không làm tròn bổn phận. Nhưng Cecilia liền trấn an Valeriano và nói chính nàng muốn đứng đợi chàng.

–         “Vậy thì hãy đến đây, hỡi Cecilia của anh”, vừa nói Valeriano vừa giang tay định ôm hôn Cecilia. – “Hãy đến, vì anh yêu em nhiều lắm”.

–         “Em cũng vậy. Nhưng xin anh đừng chạm đến em. Đừng xúc phạm em vì những vuốt ve loài người”.

–          “Nhưng, Cecilia! .. Em là vợ anh mà!

–         “Em thuộc về Thiên Chúa, Valeriano à. Em là Kitô hữu. Em yêu anh, nhưng với linh hồn thuộc về Trời Cao. Anh không cưới một người đàn bà, nhưng cưới một ái nữ của Thiên Chúa có các Thiên Thần hầu cận. Và Thiên Thần Chúa đang ở cạnh em để hộ vệ em. Xin anh đừng xúc phạm thụ tạo Thiên Quốc với những cử chỉ của một tình yêu thô tục. Nếu không, anh sẽ bị trừng phạt!”.

Valeriano ngạc nhiên đến độ sững sờ. Ban đầu, nổi kinh ngạc làm chàng đứng im như trời trồng. Nhưng rồi cơn giận đùng đùng nổi lên, khiến chàng vung chân múa tay và la hét ầm ĩ.

–         “Em phản bội anh. Em xem anh như đồ chơi của em. Anh không tin thế. Anh không thể tin và cũng không muốn tin rằng em là Kitô hữu. Em hiền hậu, em kiều diễm và em thông minh, nên không thể nào em lại đi theo một thứ tôn giáo ngu xuẩn được! Không, không thể! .. Em chỉ nói chơi thôi. Em chỉ muốn vui đùa như một bé gái. Hôm nay là lễ của em mà. Nhưng trò chơi quá tàn nhẫn. Thôi đủ rồi, hãy đến với anh”.

–          “Em là tín hữu Kitô thật, chứ không nói đùa đâu. Em hãnh diện mình là tín hữu Kitô, bởi vì, tín hữu Kitô có nghĩa là được cao trọng ở đời này và đời sau. Em yêu anh, Valeriano à. Em yêu anh đến độ chấp nhận làm vợ anh để đưa anh về với Chúa và để cùng anh sống trong Chúa”.
– “Khốn cho em, hỡi kẻ điên dại và bội thề! Sao em lại phản bội anh? Em không sợ anh trả thù sao?..”

–         “Không, em không sợ, bởi em biết rõ anh là bậc quân tử, là người nhân hậu và anh yêu em. Không, em không sợ, vì em biết anh không dám kết án em bao lâu chưa tìm ra bằng chứng em có lỗi. Và em không có lỗi gì hết .. “

–          “Em nói dối khi nói đến thiên sứ và thần linh. Làm sao anh có thể tin điều này? Anh phải thấy rồi mới tin và nếu anh thấy .. nếu anh thấy .. anh sẽ kính trọng em như vị thiên thần .. Nhưng lúc này đây em là vợ anh. Anh không thấy ai khác, ngoài em”.

–         “Valeriano, anh có thể tin là em nói dối sao? Anh có thể tin như vậy sao, chính anh là người biết rõ em? Chỉ những người hèn nhát mới nói dối, Valeriano à! Vậy xin anh hãy tin những gì em nói với anh. Nếu anh muốn trông thấy thiên thần bản mệnh của em, thì hãy tin nơi em rồi anh sẽ trông thấy ngài. Hãy tin nơi em, người yêu anh. Anh thấy đó, em đang ở một mình với anh. Anh có thể giết chết em. Nhưng em không sợ. Em đang ở trong tay anh và anh có thể tố giác em với quan tổng trấn. Nhưng em không sợ. Thiên thần bản mệnh em sẽ che chở em dưới bóng cánh ngài. Ồ, phải chi anh thấy được ngài! .. “

–         “Làm thế nào để anh thấy được ngài?”

–         “Hãy tin những gì em tin. Anh nhìn đây: nơi ngực em có một cuộn giấy nhỏ. Anh biết là gì không? Đó là Lời của Thiên Chúa em. Thiên Chúa không nói dối và Ngài bảo những ai tin Ngài đừng sợ, bởi vì, Thầy ban cho các con quyền năng để đạp lên rắn rết bọ cạp và mọi thế lực kẻ thù, mà chẳng có gì làm hại được các con” (Lc 10,19).

–         “Em nói thế chứ có hàng vạn Kitô hữu bị đã giết chết trong các hí trường ..”

–         “Không. Các Kitô hữu không chết. Chúng em sống mãi mãi. Bồng Lai Tiên Giới không có, nhưng Thiên Đàng hiện hữu thật sự. Trên Thiên Đàng không có các thần linh dối trá, những kẻ vũ phu đam mê khoái lạc, nhưng chỉ có các thần thánh, sống trong ánh sáng và hòa điệu thiên quốc. Em đang cảm như thế .. Em đang thấy như thế .. Ôi Ánh Sáng .. Ôi Tiếng Hát .. Ôi Thiên Đàng .. Xin hãy xuống đây! Xin hãy xuống đây! Xin hãy xuống và làm cho lang quân con trở thành kẻ thuộc về Thiên Quốc. Vòng hoa thiên quốc trước hết xin dành cho chàng chứ không cho con. Phần con, con chấp nhận nổi đau đớn không được chàng yêu thương, nhưng vui mừng trông thấy chàng được Chúa yêu và đưa vào sống với Chúa, trước khi con đến. Ôi niềm vui Thiên Đàng! Ôi tiệc cưới vĩnh cửu! Valeriano anh à, chúng ta sẽ nên MỘT trước mặt Thiên Chúa, đôi bạn đồng trinh, hạnh phúc hưởng nếm tình yêu hoàn hảo”. .. Cecilia thật sự xuất thần ..

–         Valeriano chăm chú nhìn Cecilia, lòng đầy ngưỡng mộ và xúc động.

–         “Làm thế nào .. làm thế nào anh giống như em được? Anh là một chàng quý tộc La Mã. Hôm qua đây, anh còn là kẻ ăn chơi trác táng, vũ phu. Vậy làm sao anh có thể giống như em được, hỡi vị thiên thần?

–          “Chúa em đã đến để trao ban sự sống cho kẻ chết, chết về phần linh hồn.

–         Anh hãy tái sinh trong Ngài thì sẽ nên giống như em. Chúng ta cùng đọc Lời Ngài và hiền thê anh sẽ sung sướng được làm cô giáo dạy anh. Rồi em sẽ đưa anh đến gặp vị giáo hoàng thánh thiện. Ngài sẽ ban cho anh ánh sáng toàn vẹn và ơn thánh. Như người mù được mở mắt, anh sẽ trông thấy. Ồ! hãy đến, Valeriano, và hãy lắng nghe Lời Vĩnh Cửu đang hát thánh thót trong tim em!”

Nói xong, Cecilia cầm tay dắt Valeriano – lúc này trông thật khiêm nhu và ngoan hiền như một chú bé – cả hai đến ngồi trên hai chiếc ghế cạnh nhau. Và Cecilia bắt đầu đọc chương I Phúc Âm theo thánh Gioan cho đến câu 14, rồi chương III, ghi lại cuộc đối thoại với ông Nicôđêmô.

Giọng Cecilia giống như tiếng nhạc đàn thụ cầm khi nàng đọc những đoạn sách thánh và Valeriano chăm chú lắng nghe. Ban đầu chàng đặt đầu mình trên hai tay chống trên hai đầu gối với dáng điệu nghi ngờ và cứng tin, nhưng dần dần, chàng tựa đầu trên vai vợ, đôi mắt nhắm nghiền và chăm chú lắng nghe Cecilia đọc Phúc Âm. Khi Cecilia ngừng lại thì chàng nài nĩ: “Em đọc nữa, đọc nữa đi”. Cecilia đọc thêm vài đoạn trong Phúc Âm theo thánh Matthêô và thánh Luca, rồi trở lại Phúc Âm theo thánh Gioan.
Giờ đây Valeriano lặng lẽ khóc. Nước mắt chảy dài từ đôi mi khép kín. Cecilia trông thấy và mĩm cười, nhưng không nói năng gì cả. Nàng đọc tiếp đoạn Phúc Âm kể chuyện tông đồ Toma cứng tin. Đọc xong, Cecilia lặng thinh …
Cả hai cứ ngồi im như thế, một người chìm sâu trong Chúa, một người chìm đắm trong chính mình, cho đến lúc Valeriano kêu lên:

– “Anh tin. Anh tin, Cecilia à. Chỉ mình Thiên Chúa Chân Thật mới có thể nói những Lời này và yêu thương như thế. Hãy đưa anh đến gặp vị giáo hoàng của em. Anh muốn yêu những gì em yêu, muốn những gì em muốn. Đừng sợ anh nữa, Cecilia à. Chúng ta sẽ là đôi vợ chồng trong Chúa và sống như hai anh em ruột. Hãy đi ngay, bởi vì anh muốn trông thấy điều em trông thấy: Vị Thiên Thần của sự ngây thơ trong trắng của em”. Cecilia rạng rỡ đứng lên, mở tung cửa sổ, kéo màn ra để ánh sáng ban mai chiếu dọi vào phòng. Rồi Cecilia cất tiếng đọc kinh LẠY CHA. Nàng đọc thật chậm để Valeriano có thể theo dõi. Rồi nàng giơ tay vạch hình Thánh Giá trên trán và trên ngực Valeriano. Xong, nàng cầm lấy tay phải của Valeriano và hướng dẫn tay chàng làm dấu Thánh Giá trên trán, trên ngực, trên hai vai. Và tay trong tay, Cecilia sung sướng đưa Valeriano đến gặp đức giáo hoàng Urbano I.

3. Lễ Rửa Tội của Valeriano và Tiburzio.

Hang toại đạo được trang hoàng thật đẹp cho nghi lễ rửa tội của Valeriano và Tiburzio (em trai của Valeriano). Tất cả các tín hữu Kitô hầm trú của thành Roma đều có mặt. Mọi người biểu lộ nổi xúc động và chia sẻ niềm vui với Cecilia, đang sung sướng đứng giữa chồng và em chồng. Valeriano và Tiburzio đều mặc y phục trắng. Cecilia cũng mặc chiếc áo trắng tinh. Trông nàng giống như một Thiên Thần của Trời Cao.

Trước khi được lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, Valeriano cảm động thưa với Đức Giáo Hoàng Urbano I:

– “Tâu Đức Thánh Cha, bởi vì chính Đức Thánh Cha đã giảng giải cho con hiểu rõ giáo lý ngời sáng của Đức Tin Kitô, trong khi Cecilia trao cho con sự dịu ngọt, xin Đức Thánh Cha hãy mở cho con cửa Ơn Thánh. Xin cho con được thuộc về Đức Kitô để con nên giống như vị thiên thần mà Chúa ban làm hiền thê con và xin mở cho con con đường thiên quốc để con bước vào và quên đi tất cả dĩ vãng. Xin Đức Giáo Hoàng đừng trì hoãn nữa. Con tin. Và con nóng lòng tuyên xưng niềm tin để làm vinh danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”.
Cecilia đưa chồng và em chồng đến gần nơi đặt nước rửa tội. Đức Giáo Hoàng Urbano I lấy nước dội lên đầu Valeriano đang nghiêng xuống và đọc công thức rửa tội. Rồi đến lượt Tiburzio. Cecilia khóc vì sung sướng. Trinh nữ mĩm cười và ngước đôi mắt nhìn, nhưng người ta không rõ nàng đang nhìn chồng được diễm phúc lãnh nhận ơn cứu độ hay đang nhìn một vị vô hình nào đó mà chỉ mình nàng trông thấy ..

Sau khi nghi thức rửa tội kết thúc, cộng đoàn cất tiếng hát bài Thánh Thi chúc tụng. Rồi Đức Giáo Hoàng Urbano I giơ tay ban phép lành cho mọi người. Xong mọi người đến trao hôn bình an cho hai tân tín hữu và chúc mừng hai người đã biết can đảm chấp nhận Chân Lý.. Valeriano cảm động nói:
“Cá nhân tôi không có công gì, tôi, một kẻ ngoại giáo bất hạnh chìm đắm trong lầm lạc. Tất cả mọi công lao đều thuộc về vị hiền thê khả ái của tôi. Vẻ đẹp cùng nét duyên dáng của nàng đã quyến dũ con tim trai tráng của tôi. Nhưng đức tin và sự trong trắng của nàng đã chinh phục tinh thần tôi. Tôi muốn trở nên giống như nàng để có thể yêu nàng và hiểu nàng hơn. Từ một người nóng nảy và đam mê, nàng đã biến đổi tôi thành một người mà anh chị em trông thấy: một người hiền lành và trong sạch, và tôi hy vọng, với sự giúp đỡ của nàng, tôi sẽ tiến mãi trên đường ngay nẻo chính .. Giờ đây con trông thấy ngài, hỡi vị thiên thần của đức trinh khiết tuyệt vời, vị thiên thần bản mệnh của hiền thê con, và con xin mĩm cười với ngài, vì ngài đang mĩm cười với con. Giờ đây con trông thấy ngài, vị thiên thần ngời sáng .. Niềm vui được trông thấy ngài vượt xa mọi cay đắng của nổi đau tử đạo .. Cecilia thánh thiện em ơi, em hãy chuẩn bị cho anh lãnh nhận hồng phúc tử đạo. Trên giải khăn trắng tinh này, anh muốn viết bằng máu anh tên của CON CHIÊN”.

Quả thực, quyền năng, hồng phúc của Thiên Chúa chỉ tỏ bày cho những ai dám tin, những ai can đảm đặt tất cả mọi sự, dù là gian nan, khốn khó đến cực độ vào trong tay Ngài. Và kẻ nào đã dám tín thác tất cả cho Đấng Tình Quân tuyệt đối thì không còn băn khoăn hay nao núng trước mọi đe dọa bởi quyền lực thế gian. Kẻ đó không vì những biến thiên của đất trời hay thời cuộc mà sinh lòng yếu đuối hay nghi ngờ. Và vì thế kẻ đó không bị các mưu chước của kẻ thù lường gạt. Kẻ đó nhận thức rõ về sự tạm bợ, sự chóng qua của thế gian và sẵn sàng khước từ nó, để đón lấy điều thiện hảo tuyệt đối. Thật phù hợp khi đặt những giai khúc tuyệt vời mà thánh nữ Cecilia đã viết ra, ca lên bằng chính đời sống đức tin sống động, vững vàng của mình vào tâm tình của bài tin mừng hôm nay:

Một hôm, nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giê-su bảo : “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.” Họ hỏi Người : “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước ?”

Đức Giê-su đáp : “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng : ‘ Chính ta đây ‘, và : ‘ Thời kỳ đã đến gần ‘ ; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu”. Rồi Người nói tiếp : “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém ; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện”.

Lạy Chúa, xưa nay con vẫn chỉ quen nói về Chúa với những người có đạo, mà chẳng mấy khi con can đảm  nói về Ngài cho những anh chị em lương dân, lại càng không dám dấn thân thần phục họ bằng đời sống đức tin của mình. Vì con sợ mình làm không được, vì con sợ mình không đủ khả năng. Chúa ơi, con đã quên mất rằng, trách nhiệm, khả năng của con là lòng tin, sự tín thác, còn hành động và sức mạnh là bởi Ngài. Và nữa lạy Chúa, trước một chút biến thiên của thời cuộc, của trời đất, con đã tỏ ra nao núng, đó là dấu hiệu con còn quá lụy thuộc vào những thực tại thế gian.

Lạy Chúa, xin cho con ơn can đảm, mở miệng nói lời của Chúa cho những người con gặp gỡ, dù có khi con phải gánh chịu những “tấn công dữ dội” từ các thế lực của kẻ thù.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s