Bộ sưu tập

Ý định của Thiên Chúa vượt xa sự công chính của con người.


                          SNTM Ngày 24 tháng 12 – Thánh lễ Vọng Giáng Sinh(Mt 1,1-25).

1 Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham :

2 Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác ; I-xa-ác sinh Gia-cóp ; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này ; 3 Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác ; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron ; Khét-xơ-ron sinh A-ram ; 4 A-ram sinh Am-mi-na-đáp ; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son ; Nác-son sinh Xan-môn ; 5 Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át ; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết ; Ô-vết sinh Gie-sê ; 6 ông Gie-sê sinh Đa-vít.

Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn ; 7 Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am ; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia ; A-vi-gia sinh A-xa ; 8 A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát ; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram ; Giô-ram sinh Út-di-gia ; 9 Út-di-gia sinh Gio-tham ; Gio-tham sinh A-khát ; A-khát sinh Khít-ki-gia ; 10 Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se ; Mơ-na-se sinh A-môn ; A-môn sinh Giô-si-gia ; 11 Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này ; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.

12 Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-ti-ên ; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven ; 13 Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút ; A-vi-hút sinh En-gia-kim ; En-gia-kim sinh A-do ; 14 A-do sinh Xa-đốc ; Xa-đốc sinh A-khin ; A-khin sinh Ê-li-hút ; 15 Ê-li-hút sinh E-la-da ; E-la-da sinh Mát-than ; Mát-than sinh Gia-cóp ; 16 Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.

17 Như thế, tính chung lại thì : từ tổ phụ Áp-ra-ham đến vua Đa-vít, là mười bốn đời ; từ vua Đa-vít đến thời lưu đày ở Ba-by-lon, là mười bốn đời ; và từ thời lưu đày ở Ba-by-lon đến Đức Ki-tô, cũng là mười bốn đời.

18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô : bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. 19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. 20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng : “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. 21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” 22 Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ :  23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” 24 Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà. 25 Ông không ăn ở với bà, cho đến khi bà sinh một con trai, và ông đặt tên cho con trẻ là Giê-su.

Đạt đến Chân – Thiện – Mỹ là ước mơ chính đáng của con người. Nhưng trong một đời người, không kể những giới hạn mà cổ nhân thường nói: “Nhân vân thập toàn” thì cho dù ai đó, dù có sở hữu mọi khả năng cũng không thể đạt đến đỉnh điểm của sự hoàn hảo, vì con người bị giới hạn và phải chấp nhận giới hạn không gian và thời gian, không ai có thể nhìn thấy tất cả, cũng không ai có thể sống mãi để trải nghiệm tất cả. Nếu nhìn từ góc độ thực tại của kiếp nhân sinh, thì điều đó có lẽ là một chân lý. Vậy ước mơ của con người phải chăng là hão huyền huyễn hoặc?

Câu chuyện tin mừng hôm nay của thánh sử Luca đưa ta đến một lời giải đáp, đúng hơn là đưa đến một hướng giải quyết đầy hy vọng cho con người. Mọi việc xoay quanh cái bầu đầy nghi hoặc của Maria, người vợ chưa cưới của Giuse. Bẵng đi mấy tháng, kể từ ngày nàng đến thăm và giúp đỡ bà chị họ Elizabeth trở về, từ một thiếu nữ, giờ đây nàng đã sắp sửa trở thành một người mẹ, một cái thai đang lớn dần lên trên cơ thể của người bạn đời mà Giuse rất kính trọng. Giuse có đầy đủ lí do chính đáng để hỏi bạn mình về điều ngang trái kia, cũng hoàn toàn được quyền tố giác nàng nếu ông muốn. Nhưng không: “Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo”. Có thể nói, Giuse thật sự là một chánh nhân quân tử và còn hơn thế nữa. Đã không hỏi cho ra lẽ, lại còn sợ làm bạn mình khó xử, ông đã chọn cách “kín đáo”. Ai đã yêu có lẽ mới hiểu được nỗi đau khổ của Giuse, ai đã từng tin tưởng, tôn trọng người mình yêu một cách tuyệt đối, có lẽ mới hiểu được sự tan nát mà Giuse đang phải trải qua. Chuyện đã rành rành, lý trí nào có thể bào chữa cho ông được, rằng Maria vẫn một lòng chung thuỷ với ông, nhưng con tim ông lại không cho phép ông nghi hoặc. Lòng bao dung nào có thể tha thứ được, nhưng trái tim nhân hậu ấy lại không cho phép ông gieo rắc căm giận. “Lìa bỏ cách kín đáo” cũng đồng nghĩa với việc ông tự mình ngậm đắng nuốt cay, mà không dám một lời thổ lộ cùng ai. Quá quân tử! Hay nói theo ngôn ngữ của thánh Mattheu: “Ông Giuse là người công chính”.

Cơn giằng co đang hồi quyết liệt thì từ trong giấc mộng, Giuse được sứ thần báo cho biết: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” Một giấc mộng, chỉ là giấc mộng thôi. Cũng hoàn toàn hợp lý nếu ai đó nghĩ rằng, có lẽ Giuse quá ước mong phải chi cái bầu mà Maria đang mang không phải là sự thật, hoặc nếu là sự thật đi nữa, thì phải là sự thật siêu tưởng, và ước mong ấy mạnh đến nỗi đã theo ông vào trong giấc ngủ. Giả định như thế thì chắc chắn Giuse sẽ vỡ khi vừa tỉnh giấc, vì sự thật quá phũ phàng.

“Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà. Ông không ăn ở với bà, cho đến khi bà sinh một con trai, và ông đặt tên cho con trẻ là Giê-su. Một lời tường thuật ngắn ngủi nhưng đã nói lên tất cả, đó hoàn toàn không bởi tác động bởi ức chế sinh lý như vừa giả định, Giuse không phải đang mong ước điều siêu thực, nhưng ông đã đón nhận, đón nhận một điều cũng hoàn toàn mơ hồ, đúng hơn ông đã hoàn toàn tin tưởng vào điều mà có lẽ với chúng ta là hoàn toàn vô căn cứ – một giấc mộng có thể làm lời giải đáp cho một thực tế quá đớn đau.

Giuse đón bạn về nhà và tin rằng đó là điều Thiên Chúa muốn; Giuse từ bỏ một ý định quá đẹp để chọn lấy điều ngược lại; Giuse đã khước từ mọi khả năng hảo tâm của con người để đón nhận lấy ý định của Thiên Chúa. Và điều tuyệt vời là quyết định không thể mạo hiểm hơn của ông đã hoàn toàn chính xác.

Lạy Chúa, chúng con mong đợi Chúa đến, điều  đó quá tốt, chúng con chuẩn bị những dự định hoán cải đời mình, điều đó quá tốt. Nhưng tấm gương của Thánh Giuse khiến con phải giật mình. Con tự hỏi, nếu ngay lúc này, Chúa muốn con từ bỏ tất cả những dự định rất đáng trân trọng của mình, để đón lấy một chương trình, một kế hoạch khác, mà tất cả rất mơ hồ, thậm chí nếu đón nhận điều đó, có thể con phải đánh đổi tất cả, liệu con có dám không?

Câu hỏi này quá khó cho con, nhưng con chỉ biết một điều, rằng ý định của Ngài lớn hơn mọi dự định, dù là tuyệt đối hoàn hảo theo cách nghĩ của con người.

Vậy lạy Chúa, xin thêm ơn sức mạnh cho con, nhất là khi gặp điều ngang trái, con đừng vội khước từ, nhưng bình tĩnh lắng nghe và cộng tác thực hiện ý muốn của Ngài.

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s